"Ngươi không phải là đang khoác lác đấy chứ?"
Giọng nói khó nghe của Hứa Lập Xuyên lại truyền tới.
Lâm Thâm quay đầu nhìn hắn, chỉ thấy hắn đang nhón chân, vươn dài cổ quan sát tình hình ở sảnh số 1.
Vừa thu hồi ánh mắt, đối diện với Lâm Thâm, khóe miệng hắn liền nhếch lên cười, "Quả như lời ngươi nói, Ứng Đại Hải khắp người toàn máu, vậy máu đâu? Đi đâu mất rồi? Bị ngươi uống rồi sao? Sảnh triển lãm này chẳng phải sạch sẽ lắm ư, có phải ngươi muốn cố tình gây hoảng loạn không?"




